Sự khác biệt giữa luật lệ và tình yêu


Tất cả những gì chúng ta đã bàn đến có thể được tóm tắt trong sự khác biệt giữa luật lệ và tình yêu. Trong đời sống Kitô hữu, chúng ta hoàn toàn không hề bị cai quản bởi luật lệ, chúng ta phải đi xa hơn cả lề luật. Chúng ta không chỉ tìm cách tuân giữ các Điều Răn, nhưng còn tìm cách được kết hợp với Chúa Giêsu. Điều đó có khó không? Có thể làm được không?

Hãy nhớ câu chuyện người thanh niên đến với Chúa Giêsu và hỏi anh phải làm gì để được cứu độ. Chúa Giêsu nói anh phải giữ các Điều Răn. Chúa chúng ta nhắc đến năm hoặc sáu Điều Răn, như không trộm cắp, không ngoại tình và những điều tương tự. Người thanh niên nói, Tôi đã giữ tất cả những điều ấy từ thuở nhỏ. Chúa Giêsu sau đó nói thêm, Nếu anh muốn nên hoàn thiện, hãy đi bán tất cả những gì anh có. Hãy cho người nghèo, rồi đến theo Ta (Mt 19:20–21). Người thanh niên bỏ đi với tâm trạng buồn bã, vì anh có nhiều của cải. Điều này làm các Tông Đồ bối rối. Chẳng lẽ mọi người đều phải bán hết mọi sự để theo Chúa chúng ta sao? Các ông nói, Vậy thì ai có thể được cứu? (Mt 19:25). Chúa trả lời chỉ bằng sức lực của con người mà thôi thì không thể làm được, nhưng với Thiên Chúa thì có thể. Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể; chúng ta có ân sủng của Người.

Sống đức tin Kitô giáo là điều khó khăn từ quan điểm của thế gian, nhưng nó đem lại bình an nội tâm và niềm vui cho những ai vâng phục luật yêu thương của Chúa. Khi chúng ta hiểu được toàn bộ ý nghĩa của luật ấy, chúng ta nghe Chúa nói, “Hãy trao cho Ta tất cả, tất cả con người con. Hãy giao phó cho Ta toàn bộ con người con.” Điều đó có phải là một mất mát không? Không, bởi vì Người đã nói, “Ta sẽ ban cho con một con người mới. Ta sẽ ban cho con chính Ta, ý muốn của chính Ta sẽ trở thành ý muốn của con.”

Chúng ta thường vẫn cố gắng giữ nguyên con người hiện tại của mình và đồng thời giữ được một mức độ bình an hợp lẽ. Chúng ta muốn trở thành “người tốt.” Chúng ta muốn lòng trí mình đi theo một hướng nào đó; có thể là theo đuổi tiền bạc, lạc thú, hoặc địa vị xã hội, và đồng thời, chúng ta cũng muốn cư xử cách trung thực, trong sạch, và giữ các Điều Răn.

Chúa Giêsu đã nói, Cây gai không thể sinh trái vả, và một cánh đồng chỉ có cỏ thì không thể sinh lúa mì (Mt 7:16–20). Nếu tôi muốn có lúa mì thì sự thay đổi phải đi sâu xuống tận dưới đất. Đất phải được cày xới và hạt giống phải được gieo. Chúa chúng ta đã nói, Nếu anh muốn trở nên hoàn thiện, hãy đến theo Ta (Mt 19:21), và một lần nữa, Các con hãy nên hoàn thiện như Cha các con trên trời là Đấng hoàn thiện (Mt 5:48). Người muốn nói rằng chúng ta phải chấp nhận toàn bộ phương thuốc chữa trị. Điều đó khó, nhưng cứ mãi luyến tiếc những gì phải từ bỏ làm mọi sự trở nên khó hơn nữa. Suy cho cùng, điều gì làm chúng ta sợ hãi? Chúng ta không dám đưa các ngón tay mình cho Chúa vì sợ rằng Người có thể lấy luôn cả bàn tay. Chúng ta có những khu vườn bí mật nhỏ bé chúng ta chăm sóc trong mình. Hoa trái ở đó không thuộc về Chúa; chúng thuộc về chúng ta. Chúng ta xây tường ngăn cách Chúa, đôi khi là một tội nhỏ nhặt, một thói xấu hay sự ích kỷ nào đó, bất kể đó là gì. Chúng ta không nhận được trọn vẹn niềm vui của việc trở thành một Kitô hữu vì đó. Một quả trứng biến thành một con chim là điều rất khó, nhưng sẽ còn khó hơn nhiều nếu nó phải học bay mà vẫn cứ là một quả trứng. Giờ đây chúng ta cũng giống như những quả trứng, và chúng ta không thể cứ tiếp tục là những quả trứng tốt mà thôi. Một quả trứng chỉ là tốt khi nó được nở ra.

Chúa Giêsu đòi hỏi một sự chết đi nào đó; chúng ta phải tái hiện trong cuộc đời mình chính điều đã xảy ra nơi Chúa Giêsu. Người là khuôn mẫu.

0 Nhận xét