Mở đầu cuốn phần Ân sủng và Bí tích, ĐTGM Fulton có một câu nêu bật. ĐTGM nói:
Tôi thấy rằng chúng ta đã sai khi nói:
“Ngôi Lời đã trở nên xác phàm và ở giữa chúng ta. [Chúa ở giữa] Những người đi lễ, những người đoan trang, những người của số đông và những người tốt.”
Ai trong chúng ta cũng có thể dễ dàng đồng ý câu nói đó là sai. ĐTGM nói tiếp với ý tưởng có nhiều người sau khi đọc Chúa ăn uống với "phường tội lỗi" đi đến kết luận:
Và hôm nay tôi thấy chúng ta cũng sai khi đổi giọng điệu và nói: “Ngôi Lời đã trở nên xác phàm và ở giữa những kẻ nổi loạn, những người thuộc thiểu số và những người biểu tình.”
Rồi ĐTGM nói chúng ta:
"Chúng ta đúng khi tin rằng khi tin rằng Thiên Chúa là Cha của toàn thể nhân loại, và khi chúng ta nói về Đức Kitô cho mọi người để họ nhìn thấy Ngài trong màu da của họ, và họ sẽ tỏ bày Ngài cho chúng ta để chúng ta thấy Ngài trong màu da của mình."
Cả người giữ đạo nghiêm chỉnh và những người coi rằng mình nguội lạnh, không quan tâm đến tôn giáo, đều có Thiên Chúa là Đấng tạo dựng nên mình, là Cha theo hai nghĩa: Cha vì họ là thụ tạo, Thiên Chúa là Cha vì họ là chi thể của Nhiệm Thể Chúa Kitô, Người Con Một của Thiên Chúa Cha. Người Kitô hữu phải biết chức vụ cao cả của mình và kèm theo chức vụ là sứ vụ. ĐTGM nói trong bài viết, Ad chi trích một đoạn:
"Ân sủng chia nhân loại thành hai hạng người: những người chỉ sinh ra một lần, và những người sinh ra hai lần. Những người sinh ra một lần chỉ được sinh bởi cha mẹ mình; còn những người sinh ra hai lần được sinh bởi cha mẹ và bởi chính Thiên Chúa. Một nhóm có thể gọi là tự nhiên. Nhóm kia, ngoài bản tính tự nhiên, còn được tham dự cách mầu nhiệm vào sự sống thần linh của Thiên Chúa." -- Trích từ Ân sủng và Các Bí Tích

0 Nhận xét