Thoạt đầu, Chúa Giêsu là Đấng gây xáo trộn. Người dường như làm bạn khó chịu và dẫn bạn vào một thứ đóng đinh nào đó. Bạn là một người thế tục dễ dãi và đã an ổn trong thế giới quan của mình, nhưng nếu bạn thật lòng với Đức Kitô, bạn sẽ phải từ bỏ sự thoải mái ấy vì đó là một thứ bình an giả tạo. Cuộc ngự đến đầu tiên của Đức Kitô trong cuộc đời chúng ta là cuộc ngự đến của Đấng làm đảo lộn chúng ta, nhưng một khi chúng ta trao phó chính mình cho Người, Người trở thành Đấng bảo vệ chúng ta. Trước khi có Đức Kitô, lòng chúng ta kết án chúng ta, chúng ta bất mãn với những giải pháp nửa vời. Sau khi chúng ta trao phó chính mình cho Người và cho luật yêu thương của Người, lòng chúng ta được bình an. Thái độ của Người hoàn toàn thay đổi khi chúng ta thay đổi thái độ của mình.
Đây là một cách khác để diễn tả sự khác biệt giữa các điều răn và tình yêu: “Các điều răn chỉ kiềm chế tôi.” Chúng ta nhìn chúng như những rào cản và chướng ngại trên đường đời. Những người sống chỉ theo các Điều Răn thường hỏi, “Tôi có thể đi xa đến mức nào?”
“Giới hạn ở đâu?”
“Tôi có thể đến gần vực thẳm đến mức nào mà không rơi xuống?”
“Điều đó có phải là tội trọng không?”
Đó không phải là con đường của tình yêu; đó không phải là con đường của bình an. Chính con người Ađam cũ trong tôi nói theo cách ấy về các mệnh lệnh. Khi tôi chỉ đơn thuần vâng theo các mệnh lệnh, tôi không bước theo Chúa với toàn bộ con người mình. Đó là trạng thái tâm lý của bất cứ ai chỉ vâng theo một mệnh lệnh, chứ không phải bằng cả tấm lòng. Khi tôi yêu, tôi là một con người toàn vẹn, vì tình yêu là một chuyển động của toàn bộ bản thân tôi; vì thế, người sống dưới động lực của tình yêu không bao giờ cảm thấy mình như thể bị truyền lệnh.

0 Nhận xét