Giữa lòng đời như cây thập giá

Không ai có thể chu toàn ơn gọi Kitô hữu Công giáo của mình hoặc đạt được bất kỳ sự toàn vẹn cá nhân nào trong thế giới hiện đại nếu họ không quen thuộc với máy tính, biết đến những khu ổ chuột, hiểu về việc phân biệt chủng tộc, về các vấn đề thế giới, với mọi thứ.

Chính giáo dân đứng ở giao điểm giữa Phúc Âm và thế giới. Như cây Thập giá đứng ở giao điểm giữa các nền văn hóa và nền văn minh của Athens, Jerusalem và Rome, giáo dân vượt qua tất cả các biên giới, và họ làm điều này nhân danh Đức Kitô.

Khi chúng ta thấy giáo dân đến nhà thờ vào Chủ nhật, chúng ta hỏi liệu họ có thực sự yêu thương nhau không? Họ có là một yếu tố trong cộng đồng thống nhất không? Họ đến đây chỉ để hoàn thành nghĩa vụ, tránh một tội trọng thay vì làm mạnh mẽ sự sống mà họ cần làm lan toả? Họ có đang tìm kiếm sự thánh hóa chỉ cho bản thân, quên rằng Chúa Giêsu đã nói, “Vì họ mà Con thánh hóa chính mình" (Ga 17:19)? Liệu họ ngoài thói quen đi nhà thờ hàng tuần, chẳng khác gì những người chung quanh họ trong cuộc sống? Khi người khác nhìn vào nhóm tín hữu này, liệu họ có nói: “Tôi cần nên giống như họ; tôi cần có tình yêu, sự thật và bình an mà những người này đang chiếm hữu”. Không may thường thì ngược lại.

Giáo dân sẽ phải nhận thức rằng Chúa Giêsu của chúng ta đã bị đóng đinh không phải trong một nhà thờ giữa hai ngọn nến, mà là giữa thế giới, trên một con đường, trong một đống rác của thị trấn, tại giao lộ nơi có ba thứ tiếng được ghi trên Thập giá. Đúng, đó là tiếng Híp-ri, Latin và Hy Lạp, nhưng chúng có thể là tiếng Việt, Anh hoặc tiếng Tàu. Điều đó không quan trọng.

Chúa Giêsu đã đặt mình ở trung tâm của thế giới, giữa những vũng bùn, những tên trộm, tên lính và những người đánh bạc. Ngài ở đó để mở rộng sự tha thứ cho họ. Đây là ơn gọi của giáo dân: đi vào thế giới và làm chứng về Đức Kitô, để Ngài được biết đến.

0 Nhận xét